Con hổ và luật rừng

Con hổ và luật rừng
Hình minh hoạ bằng Gemini.

Ngày xửa ngày xưa, trong một khu rừng rậm rạp có một bãi đất trống, nơi các loài thú nhỏ thường tụ tập để chơi đá banh da. Trong khu rừng đó, uy quyền nhất là một con Hổ. Nó không chỉ to lớn, sức dài vai rộng mà còn nổi tiếng bặm trợn, khiến muông thú vừa nhìn thấy đã bạt vía kinh hồn.

Một buổi chiều, khi đám thú đang loay hoay chia đội, Hổ bước ra. Nó nhìn trái banh da, rồi nhìn đám lợn rừng, hươu, nai đang run rẩy. Hổ dõng dạc tuyên bố:

– Để đảm bảo công bằng cho trò chơi, ta sẽ đứng ra làm trọng tài.

Nói rồi, nó lấy một cái còi bằng vỏ ốc đeo vào cổ. Đám thú nhỏ nhìn nhau, tuy không muốn nhưng đành gật đầu ưng thuận. Không ai dám lên tiếng vì Hổ giữ trái bóng. Vì Hổ có cái còi. Và vì Hổ có vuốt nhọn.

Thế nhưng, trận đấu chỉ vừa bắt đầu được một lát, khi tiếng còi vừa cất lên được vài lần, Hổ bỗng nảy ra ý định khác. Nó gầm lên một tiếng vang động cả khu rừng:

– Ta đổi ý rồi! Đứng ngoài xem thật tẻ nhạt. Từ giờ, ta sẽ vừa đá, vừa làm luôn trọng tài cho tiện!

Một lần nữa, muông thú lại cúi đầu vâng lời. Nỗi sợ hãi cái vuốt sắc của Hổ đã khóa chặt miệng chúng lại.

Cuộc chơi diễn ra đúng như kịch bản mà ai cũng có thể đoán trước. Mỗi khi Hổ dẫn banh, chỉ cần một chú hươu hay nai nào vô tình chạm nhẹ vào bộ lông vằn của nó, tiếng còi vỏ ốc lập tức vang lên dồn dập, báo hiệu lỗi phạt. Ngược lại, khi Hổ cậy sức lồng lộn húc ngã lợn rừng, giẫm lên chân thỏ để cướp banh thì cái còi trên cổ nó hoàn toàn câm lặng.

Đám thú còn lại đứng ngơ ngác trên sân, lòng đầy uất ức nhưng không đứa nào dám cự cãi nửa lời. Chúng thừa biết kẻ mạnh nhất đang nắm giữ luật lệ. Hổ nó có quyền đuổi bất cứ kẻ nào ra khỏi bãi đất nếu dám thắc mắc về luật chơi do chính nó đặt ra.

Nhìn thấy quyền lực tuyệt đối của Hổ, một vài kẻ khôn lanh như Cáo và Chồn bắt đầu nảy ra ý đồ xấu. Thay vì tập trung đá, tụi này chỉ lo chạy theo tung hô, che chắn và dọn đường cho Hổ ghi bàn. Kết thúc trận đấu, đội của Hổ dĩ nhiên thắng đậm, tỉ số chênh lệch đến mức nực cười.

Ngay khi tiếng còi mãn cuộc vang lên, lũ Cáo và Chồn vội vàng chạy đi hái những chùm quả mọng nhất, ngon nhất đem lại tận nơi đưa bằng hai tay, vừa dâng vừa cười nịnh bợ. Chúng hy vọng rằng sự cung phụng này sẽ khiến Hổ nương tay trong trận ngày mai, hoặc tiếp tục thổi còi có lợi cho phe chúng.

Tuy nhiên, một bộ phận những con thú khác như Nhím, Thỏ và Sóc bắt đầu lộ rõ sự bất mãn. Chúng nhận ra rằng dù có chạy mệt nhoài, có nỗ lực đến kiệt sức, kết quả của trò chơi cũng đã được định đoạt từ trước khi banh lăn. Những đôi chân vốn đầy nhiệt huyết dần chậm lại, rồi dừng hẳn. Không một lời cãi vã hay phản kháng, vài con thú lặng lẽ rời khỏi bãi đất khi trận đấu vẫn chưa kết thúc. Tụi nó hiểu rằng chẳng ích gì khi cố gắng trong một trò chơi mà kẻ cầm còi cũng là kẻ ghi bàn, và xung quanh là những kẻ sẵn sàng đánh đổi sự công bằng lấy vài quả mọng lo lót.

Trận đấu cứ thế thưa thớt dần. Những con thú ra đi không ngoảnh lại. Chúng tụ tập ở một góc rừng khác, yên tĩnh hơn, bắt đầu bàn nhau về việc tự làm một trái banh mới và tìm một bãi đất khác để chơi. Bãi đất cũ giờ chỉ còn lại Hổ và đám đệ tử xu nịnh đang loay hoay tự đá với nhau – một trận đấu tẻ nhạt.