Chiều nay, khi đang ngồi gõ trên cái bàn phím cơ mua lại từ một người bạn, tôi bỗng nhớ lại những ký ức xưa và nhận ra hành trình đã qua của mình gắn liền với những cái bàn phím.
Phải nói sơ qua vài ý trước khi vào bài. Tôi xuất thân từ một gia đình nông dân ở Cà Mau. Từ nhỏ, tôi đã rất mê máy vi tính và luôn ước ao có một cái. Hồi đó, cứ bật TV lên là thấy quảng cáo máy tính, đến mức tôi ngủ mơ thấy mình mua được nó rất nhiều lần. Thời điểm ấy, một chiếc máy tính có giá gần chục triệu đồng, là con số không tưởng so với thu nhập của gia đình tôi. Chính khát khao mãnh liệt đó đã gieo mầm cho niềm đam mê với ngành IT của tôi sau này.
Năm lớp 6, tôi chuyển từ trường làng ra trường huyện học. Trường cấp một của tôi đúng nghĩa trường làng khi chỉ có ba phòng học và một khoảng sân nhỏ, nên đây là lần đầu tiên tôi được bước vào một ngôi trường lớn nhất huyện và được tiếp xúc với máy tính. Hành trình của những chiếc bàn phím cũng bắt đầu từ đây.
Trong lớp 6 trọng tâm là học về cơ bản máy tính. Tôi nhớ có 1 chương dài là học gõ máy tính với trò chơi Mario. Do lần đầu tiếp xúc với máy tính, tôi làm sao mà gõ nhanh được. Nhìn thầy và mấy đứa bạn xung quanh gõ nhanh quá tôi ước ao một ngày mình cũng có thể gõ được như vậy. Thay vì chỉ ước, tôi đã tự làm ra cái bàn phím cho riêng mình. Một cái bàn phím bằng bìa thùng mì gấu đỏ rồi sài màu sáp kẻ lên trên đó - đây cũng là cái bàn phím đầu tiên của tôi. Ngày qua ngày, tôi nhìn sách giáo khoa rồi gõ lại các bài học trên chiếc bàn phím giấy đó, vừa để luyện gõ vừa để thuộc bài. Nhờ đó tới thi cuối kỳ tôi gõ được top trong lớp làm thầy rất bất ngờ. Thầy còn khuyên tôi sau này nếu mê máy tính thì hãy theo ngành IT. Kể ra câu chuyện này nghe có vẻ hơi kỳ ảo vì thời điểm tôi học lớp 6 đã là năm 2016 rồi, làm gì còn ai phải tự vẽ bàn phím giấy nữa. Nhưng sự thật hoàn toàn là như vậy. Tôi không kể chuyện này để làm nội dung vượt khó giống như mấy series podcast, bạn tin hay không cũng được.
Đến mùa hè năm đó, lần đầu tiên tôi trốn mẹ ra quán net. Nhưng tôi không ra để chơi game, lúc đó tôi đúng nghĩa là một đứa mọt sách, chỉ biết có học. Tôi vô quán net để mua cái bàn phím hư. Mặc dù là bàn phím hư mà ông chủ bán cho tôi 30k. Nhớ lại mới thấy mức giá đó quá mắc vì 30k thời đó bằng gần một cái phím cao su mới, và tôi đã phải nhịn ăn sáng hơn một tuần mới đủ tiền mua. Nếu là tôi bây giờ, thấy một đứa con nít hỏi mua cái phím hư, tôi đã cho luôn cho nó rồi. Mà nói đi cũng nói lại, nhờ cái phím đó mà tôi gõ lên trình hẳn. Tôi mua nó là để luyện gõ mấy nút chức năng như nút F, nút dấu. vì tôi biết lớp 7 tôi sẽ học Excel phải sài phím chức năng nhiều. Trong khi cái phím giấy tôi không có hàng chức năng đó (mà tôi cũng ko biết vẽ sao cho hợp lý). Đó là cái phím thứ 2 mà tôi có.
Bước ngoặt lớn đến vào năm lớp 8 khi tôi học lập trình Pascal. Mùa hè năm đó, tôi đi thi Tin học trẻ cấp huyện và đạt giải Nhất. Tôi xin bà nội hỗ trợ tiền mua máy tính để chuẩn bị thi cấp tỉnh. Nội cho tôi 5 triệu, cha mẹ bù thêm 3 triệu để tôi sở hữu chiếc laptop đầu tiên trong đời: một chiếc Asus X441NA cấu hình văn phòng với 4GB RAM. Từ lúc có máy, tôi mới thực sự tự chủ. Tôi được tự do tìm hiểu, viết code và làm mọi thứ mình từng mơ ước. Quyết định mua máy năm đó đã thay đổi cuộc đời tôi mãi mãi, đưa tôi đến với con đường IT và hành trình startup hiện tại. Sau này lên đại học, nó bị hư, nhưng đến giờ tôi vẫn giữ lại xác máy làm kỷ niệm chứ không vứt bỏ hay bán đi. Sau này khi có nhà riêng, tôi sẽ đặt nó ở một góc trang trọng.

Lên lớp 9, nhờ có chút tiền thưởng từ các cuộc thi lập trình và bắt đầu tìm hiểu về phím cơ, tôi dành dụm tiền mua chiếc E-DRA EK375 phiên bản blue switch để gõ cho nổ bốp bốp mới chịu. Chiếc phím này đồng hành với tôi lâu nhất, từ lớp 10 cho đến tận năm nhất đại học mới hư. Nó thực sự là dòng phím quốc dân, cùng tôi đi thi, làm dự án, hầu như lúc nào cũng nằm gọn trong chiếc balo cùng với laptop.

Cuối năm nhất đại học, tôi bắt đầu nhận dự án kiếm tiền. Dự án đầu tiên mang lại nguồn thu khá lớn nên tôi quyết định chi 2tr8 để mua chiếc Keychron K8 Pro khung nhôm gõ rất đầm tay từ một người anh. Sau này nghĩ lại thấy lựa chọn đó hơi phí vì với tầm giá đó có thể mua được nhiều con phím tốt hơn. Tôi dùng chiếc phím này được hơn một năm thì cũng là lúc dự án startup đầu tay của tôi (Deligent) gặp khủng hoảng nghiêm trọng. Tôi rơi vào cảnh kiệt quệ tới mức phải bán dần đồ đạc để mua cơm qua ngày, và tôi phải bán luôn cái Keychron đó. Ngày gửi nó đi, lòng tôi vừa buồn vừa vui; buồn vì mất đi món đồ yêu thích, nhưng vui vì có tiền ăn cơm thêm được hai tuần. Người mua lại là một đứa em, và tôi biết nó mua chỉ để giúp đỡ tôi trong lúc ngặt nghèo chứ dân chơi phím không ai bỏ tiền ra mua một cái phím overate như vậy.

Và rồi tôi bước vào giai đoạn khó khăn xa rời phím xịn, tôi phải sài phím được anh em trong team donate hoặc cho mượn. Hết phím này tới phím khác. Rồi tôi chuyển qua sài phím văn phòng (loại cao su nhựa). Mãi tới bây giờ tôi mới có thể mua lại một con phím cơ tốt để sài.
Tôi là người hay quyến luyến những món đồ cũ gắn liền với mình vì chúng luôn mang lại những cảm xúc đặc biệt. Đó là lý do có những chiếc áo tôi mặc đến rách vẫn không chịu bỏ. Câu chuyện về những chiếc bàn phím cũng vậy. Nhìn bên ngoài, chúng chỉ là những vật vô tri vô giác, nhưng đối với tôi, mỗi cái phím đều đánh dấu một cột mốc trên cả hành trình dài đã qua.
Bình luận ()