Nhiều người quen hỏi sao tôi lại chọn viết blog thay vì làm video TikTok hay làm các kiểu nội dung đang hot? Trước hết, tôi cần làm rõ một điều: trong tương lai, tôi hoàn toàn có thể làm video ngắn để giới thiệu sản phẩm của công ty hoặc phục vụ mục đích bán hàng. Thương trường đôi khi đòi hỏi sự linh hoạt và thực dụng. Nhưng tuyệt nhiên, những bài phân tích sâu, những thứ tôi đầu tư nghiêm túc nhất sẽ luôn được đặt ở trang blog này.
Mặc dù giới trẻ hiện nay rất chuộng tiêu thụ nội dung ngắn, nhưng cá nhân tôi thấy các nền tảng như TikTok chủ yếu để giải trí. Để một video lên xu hướng, bạn bắt buộc phải tuân thủ theo luật chơi: phải có yếu tố giật gân, phải có "hook" để giữ người coi trong vài giây đầu tiên. Bị ép vào cái khuôn khổ như vậy, làm sao có thể kỳ vọng phân tích thấu đáo một vấn đề trong 1 phút? Chưa kể, hành vi lướt video là một chuỗi phản xạ vô thức. Người ta xem xong, vuốt màn hình sang một video khác là sẽ quên sạch những gì bạn vừa nói. Tôi không hề muốn một bài phân tích mà mình làm lại bị chèn ngang bởi video nhảy nhót.
Viết bài đối với tôi không chỉ là chuyện ngồi gõ phím. Nó là diễn đạt lại suy nghĩ lộn xộn trong đầu. Thường thì chúng ta hay nghĩ rằng mình hiểu rất rõ một vấn đề, cho đến khi bị buộc phải viết nó ra. Quá trình hoàn thành một bài viết bắt buộc tôi phải chậm lại, đọc thêm tài liệu, đối chiếu các nguồn thông tin và nhìn nhận sự việc từ nhiều góc độ khác nhau. Với tôi viết chính là một bài tập rèn luyện tư duy. Cũng vì lý do này, dù không phản đối việc sử dụng AI nhưng tôi sẽ hạn chế dùng ở mức thấp nhất có thể. Tôi muốn bạn biết rằng mỗi bài viết trên trang này đều là sự đầu tư nghiêm túc. Nó mang theo quan điểm, sự gai góc và góc nhìn cá nhân của tôi, chứ không phải là AI slop.
Với tôi, chữ viết mới là thứ có sức sống trường tồn. Nền tảng mạng xã hội có thể sập, thuật toán có thể thay đổi, video có thể bị xóa, nhưng chữ viết sẽ tồn tại mãi mãi. Hàng ngàn năm qua, con người đã lưu truyền tri thức trên đủ mọi chất liệu từ đất sét, da thú cho đến giấy. Chính những văn bản đó đã định hình nên thế giới ngày nay. Rất nhiều nhà cách mạng và những vĩ nhân cũng chọn cách viết lại tư tưởng để truyền cho hậu thế. Tôi hay nói vui với bạn bè là tôi viết bài để sau này cho con tôi đọc, gần nhất là cho em trai của tôi. Bài viết của tôi chứa đựng ý chí và cảm nghĩ của tôi. Những người thân thiết khi đọc nó sẽ hiểu được tôi đã sống, đã suy nghĩ như thế nào.
Tôi biết rất rõ việc viết bài sẽ khó tiếp cận được số đông. Sẽ có những bài viết mất hàng giờ nhưng không có mấy ai thèm đọc. Nhưng điều đó hết sức bình thường, vì ngay từ đầu tôi đã không nhắm đến sự chú ý của đám đông. Tôi quan niệm rằng những người chịu khó mò mẫm đọc bài của tôi, những người trực tiếp gõ tên miền lên trình duyệt hay thêm RSS feed mới chính là những người đồng hành thực sự. Họ hiểu rõ tôi và hiểu được giá trị cốt lõi mà tôi muốn truyền tải.
Tôi không đặt kỳ vọng blog này sẽ thu hút lượng lớn độc giả để kiếm tiền, chèn quảng cáo hay trở nên nổi tiếng. Tôi coi đây là một góc để neo giữ lại những suy nghĩ của mình. Tôi cứ viết, và sẽ cứ viết ngày qua ngày.
Bình luận ()